Giang Quyết im lặng hai giây, chậm rãi bước lên trước.
Anh tiện tay cầm một thanh thép, ước lượng hai cái.
Khí thế của anh càng lúc càng thấp, cả người như ác quỷ bò lên từ địa ngục.
“Loại người như chúng mày, đáng chết.”
Giây tiếp theo, thanh thép hung hăng nện xuống đầu người kia.
Tôi bay ngoài cửa đợi Giang Quyết.
Anh ra nhanh hơn tôi tưởng, ngồi xổm bên ống nước rửa tay.
Ban đầu anh chậm rãi rửa, không biết nghĩ đến điều gì, động tác bỗng trở nên thô bạo.
Mãi đến khi chà xát tay mình đến máu thịt lẫn lộn, Giang Quyết mới dừng lại.
Anh chậm rãi co mình thành một khối, siết chặt góc áo.
“Hoa Sơ Ảnh, thật sự xin lỗi.”
“Hoa Sơ Ảnh, anh rất nhớ em…”
Tôi cảm nhận cơ thể mình đang dần nhẹ nhõm hơn, không nói gì.
Giang Quyết dùng chút thủ đoạn, tống toàn bộ đám người đó vào trong.
Cuộc sống tù tội sau này nghe nói sẽ rất “phong phú”.
Tôi cứ tưởng mọi thứ đến đây là kết thúc.
Dù sao đây đã là kết cục tốt nhất mà tôi chưa từng dám nghĩ tới.
Tôi lặng lẽ đếm thời gian mình có thể rời đi, nhưng lại thấy Giang Quyết đi tìm Tống Hiểu.
Mấy ngày nay Giang Quyết gần như không ngủ.
Anh mệt mỏi, tang thương, gương mặt căng cứng.
Tống Hiểu thở dài, giọng điệu chân thành.
“Xin lỗi, chuyện năm đó là cô làm sai.”
“Xem ra em đã biết những chuyện mấy năm nay của Sơ Ảnh rồi. Con bé sống rất khó khăn, chịu rất nhiều khổ cực.”
“Nếu có thể, cô sẽ cố hết sức bù đắp cho em.”
Giang Quyết lắc đầu, cả người suy sụp và bất lực.
“Không cần đâu.”
“Lời xin lỗi của cô không đổi được ba tôi về, lời xin lỗi của tôi cũng không đổi được Hoa Sơ Ảnh về.”
“Nếu có thể, cô kể cho tôi nghe chuyện lúc Sơ Ảnh còn sống được không?”
Trong lời kể của Tống Hiểu, tôi là một người rất kiên cường.
Không thi đỗ trường đại học lý tưởng, tôi không khóc.
Làm việc mười tiếng trên dây chuyền trong xưởng đen, tôi không khóc.
Ngay cả khi biết mình mắc bệnh bạch cầu, mắt tôi vẫn khô khốc.
“Em biết con bé nói gì không? Nó nói nước mắt của nó đã chảy hết vào ngày hôm đó rồi.”
“Khi đó cô còn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, cứ tưởng con bé vẫn còn trách cô.”
“Sau này biết rồi, cô thà rằng Sơ Ảnh vẫn hận cô. Ít nhất như vậy con bé sẽ không mất luôn động lực sống tiếp.”
Hóa trị rất đau.
Đau hơn nữa là nỗi sợ hãi trước điều chưa biết.
Rõ ràng cái chết gần đến vậy, vậy mà tôi vẫn đau khổ đến thế.
Tôi nằm trên giường tuyệt vọng thở dốc, lần đầu tiên trong đời hận đến vậy.
Nhưng hận cũng quá nặng, tôi đã không còn gánh nổi.
Tôi nắm tay Tống Hiểu, cầu xin bà đưa tôi ra ngoài đi dạo.
Thời tiết rất đẹp, chúng tôi tản bộ trên bãi cỏ ngoài trời.
Tống Hiểu không nói gì, ngược lại tôi cứ lải nhải mãi.
Tôi nói bảo vệ trường cấp ba nhìn thì dữ dằn, thật ra rất tốt bụng.
Cây ngọc lan quý như bảo bối của thầy giám thị, thật ra là do lớp trưởng thể dục tưới nước đến chết.
Rất nhiều chuyện hóng hớt đều là Giang Quyết kể cho tôi nghe.
Anh khác với những nam sinh khác. Dù là câu chuyện bình thường đến đâu, anh cũng có thể kể sinh động như thật.
Tôi cong môi, rồi lại cố ép nụ cười xuống.
“Nếu là em, em cũng sẽ không tin anh ấy. Trước cái chết của người thân, tình yêu gì đó đều trở nên rất nhạt nhòa, vô lực.”
Tống Hiểu nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp, muốn nói lại thôi.
Mấy chục chiếc drone bay lên, xếp thành đủ loại hình dáng trên bầu trời.
Đó là tiệc đính hôn long trọng của Giang Quyết.
Tôi nhìn tên của Giang Quyết và Vu Miểu, cảm thấy rất bình thường.
“Vậy mới đúng chứ. Trai tài gái sắc, tốt biết bao.”
Xem đến cuối, tôi còn gắng sức vỗ tay cho họ.
Tống Hiểu vẫn luôn ở bên tôi, nhẹ giọng nói:
“Nếu ban đầu hai đứa không gặp những chuyện đó, các em cũng sẽ hạnh phúc như vậy.”
Tôi lắc đầu, cười rất nhạt.
“Sẽ không đâu. Cuộc đời của bọn em vốn đã khác nhau từ lâu rồi.”