Chương 1

813 từ

Cô giáo đã nghỉ hưu Tống Hiểu tham gia một chương trình phỏng vấn.

Bà từng dạy rất nhiều học trò xuất sắc, học sinh của bà không là tổng giám đốc thì cũng là nhà khoa học.

Khi được hỏi học sinh nào khiến bà ấn tượng sâu sắc nhất, bà mím môi, nở một nụ cười chua xót.

“Là một đứa học trò không nên thân nhất.”

“Con bé từng đứng đầu khối, vậy mà lại yêu đương với tên tóc vàng đội sổ trong lớp. Vì tương lai của nó, tôi đã sửa bức thư tình của nó thành một lá thư chế giễu rồi đọc lên trong buổi họp phụ huynh. Sau đó, hai đứa bị tôi chia cắt.”

“Không ngờ cuối cùng con bé thi trượt, còn tên tóc vàng kia lại đỗ vào trường đại học hàng đầu, trở thành cá mập tài chính. Đúng là đời khó lường.”

Người dẫn chương trình cũng thổn thức, hỏi bà có điều gì muốn nói với học sinh đó không.

Tống Hiểu thở dài, đáy mắt thấp thoáng ánh lệ.

“Nói ra thì nó cũng không nghe được nữa.”

“Nó bị bệnh bạch cầu, không có tiền chữa trị, ba năm trước đã qua đời rồi.”

Đoạn video này bị cắt riêng ra, rất nhanh đã leo lên hot search.

Mà nam chính trong câu chuyện, Giang Quyết, lại hoàn toàn không biết gì về chuyện đó.

Anh vừa kết thúc một hội nghị tài chính quốc tế, đang vội đi mua dây chuyền kim cương hồng cho vị hôn thê Vu Miểu.

Cô giáo đã nghỉ hưu Tống Hiểu tham gia một chương trình phỏng vấn.

Bà từng dạy rất nhiều học trò thành tài, học sinh của bà không là tổng giám đốc thì cũng là nhà khoa học.

Khi được hỏi học sinh nào khiến bà ấn tượng nhất, bà mím môi, cười đầy chua xót.

“Là một đứa học trò không nên thân nhất.”

“Con bé từng đứng đầu khối, vậy mà lại yêu đương với tên tóc vàng đội sổ trong lớp. Vì tương lai của nó, tôi đã sửa bức thư tình của nó thành một lá thư vạch trần khuyết điểm rồi đọc lên trong buổi họp phụ huynh. Sau đó, hai đứa bị tôi chia cắt.”

“Không ngờ cuối cùng con bé thi trượt, còn tên tóc vàng kia lại đỗ vào trường đại học hàng đầu, trở thành cá mập tài chính. Đúng là đời khó lường.”

Người dẫn chương trình cũng thổn thức, hỏi bà có điều gì muốn nói với học sinh đó không.

Tống Hiểu thở dài, đáy mắt thấp thoáng ánh lệ.

“Nói ra thì nó cũng không nghe được nữa.”

“Nó bị bệnh bạch cầu, không có tiền chữa trị, ba năm trước đã qua đời rồi.”

Đoạn video này bị cắt riêng ra, rất nhanh đã leo lên hot search.

Mà nam chính trong câu chuyện, Giang Quyết, lại hoàn toàn không hay biết.

Anh vừa kết thúc một hội nghị tài chính quốc tế, đang vội đi mua dây chuyền kim cương hồng cho vị hôn thê Vu Miểu.

……

Gương mặt tươi như hoa của Vu Miểu xuất hiện trên màn hình.

“Nhớ đi sớm một chút nhé, nếu không mua được thì em sẽ giận đấy.”

Sự mệt mỏi của Giang Quyết lập tức vơi đi một nửa, ánh mắt đầy cưng chiều.

“Nhất định hoàn thành nhiệm vụ. Đợi anh về nhà.”

“Anh đã bảo quản gia mua món há cảo tôm thủy tinh ở quán em thích rồi. Dạo này em ăn uống không ngon miệng, phải ăn nhiều hơn một chút.”

Vu Miểu cười cong cả mắt, nâng hộp há cảo lên khoe với anh.

“Biết rồi mà. Em thật sự phải cảm ơn bạn gái cũ của anh, nhờ cô ấy dạy dỗ anh tốt như vậy. Người trước trồng cây, người sau hưởng bóng mát.”

Mặt Giang Quyết lập tức cứng đờ. Anh bất lực chớp mắt.

“Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, anh là người chưa từng yêu ai, chưa từng có bạn gái.”

Tôi lặng lẽ lơ lửng giữa không trung, không bỏ lỡ sự thay đổi trong ánh mắt của Giang Quyết.

Khi nghe thấy ba chữ “bạn gái cũ”, đáy mắt anh hiện rõ vẻ chán ghét.

Giang Quyết hận tôi.

Hận tôi rất sâu.

Bức thư đó của tôi không chỉ phá hủy thể diện mà Giang Quyết luôn cố giữ, còn khiến cha anh lên cơn đau tim, đến tận bây giờ vẫn sống đời thực vật.

Anh dựa vào nỗi hận ấy để thi đỗ trường đại học hàng đầu, khởi nghiệp, gọi vốn, trở thành ông lớn trong giới tài chính, rồi đính hôn với Vu Miểu, tiểu thư của một gia đình giàu có lâu đời.

0%