Chương 25

805 từ

Giám đốc Phương đứng ở vị trí cao nhất, quay đầu nhìn tôi.

“Tô Niệm, lại đây.”

Tôi bước tới.

Chị ấy đưa bó hoa trên tay cho tôi.

“Bó hoa này nên dành cho cô.”

“Cho tôi ư?”

“Ba tháng nay cô ôm sô bằng ba người gộp lại. Không có cô, cái mác chứng khoán này đừng hòng treo lên nổi.”

Tôi đón lấy bó hoa.

“Cảm ơn sếp Phương.”

“Đừng khách sáo. Sáng mai ghé qua phòng tôi một lát, mình bàn chuyện cổ phiếu thưởng của cô.”

Cổ phiếu thưởng.

Nếu công ty phát triển rực rỡ, đống cổ phiếu này có thể đáng giá bằng mấy năm tiền lương của tôi cộng lại.

Tôi về đến nhà lúc đồng hồ điểm 12 giờ đêm.

Mẹ tôi vẫn chưa ngủ.

Phòng khách còn sáng đèn.

“Mẹ, sao giờ này mẹ chưa ngủ?”

“Đợi con.”

“Muộn thế này đợi con làm gì—”

“Hôm nay công ty con lên sàn đúng không?”

“Sao mẹ biết?”

“Hôm nọ con nhắc tới mà. Mẹ có ghi chú ngày tháng.”

Bà lụi cụi dưới bếp bưng ra một bát mì.

“Ăn đi. Mẹ cố tình làm riêng cho con đấy.”

Trong bát mì có một cái trứng ốp la.

Hành lá xắt nhuyễn nổi lềnh bềnh trên mặt nước lèo.

Hương vị hệt như hồi tôi còn bé xíu.

Tôi kéo ghế ngồi ăn.

Mẹ tôi ngồi đối diện chống cằm nhìn tôi.

“Niệm Niệm, tháng này con được lương bao nhiêu rồi?”

“Tính cả tiền thưởng là xấp xỉ 3 vạn 5 (hơn 120 triệu VNĐ).”

“Có cổ phiếu không?”

“Có ạ.”

“Đáng giá bao nhiêu?”

“Còn chưa nói trước được. Nếu công ty làm ăn khấm khá—có thể từ vài chục vạn lên đến cả triệu.”

Mẹ tôi tựa lưng vào thành ghế.

“Con có biết đời này mẹ vui nhất là chuyện gì không?”

“Chuyện gì ạ?”

“Không phải là con kiếm được bao nhiêu tiền. Mà là con đã tự lực cánh sinh đứng vững trên đôi chân của chính mình.”

Bát mì ăn được một nửa, tôi bỏ đũa xuống.

“Mẹ.”

“Ơi.”

“Đời mẹ phải chịu khổ nhiều quá.”

“Khổ gì mà khổ. Mẹ có con. Có bé Nếp. Lại còn có cái nhà chờ giải tỏa nữa kìa.”

Mẹ tôi cười rạng rỡ.

Vết chân chim xô dồn vào nhau ở khóe mắt.

Tôi cũng cười theo.

Bát mì đã hơi nguội.

Nhưng bụng tôi thì ấm áp lạ thường.

Thêm một năm nữa trôi qua.

Bé Nếp lên 3, bắt đầu đi mẫu giáo.

Chính là ngôi trường điểm nằm trong khu dân cư nhà tôi.

Mẹ tôi tậu căn nhà này trước kia cũng chỉ vì mục đích này.

Ngày khai giảng, tôi dắt tay bé Nếp bước qua cổng trường.

Con bé đeo một chiếc balo nhỏ in hình chú thỏ.

“Mẹ ơi, chỗ này rộng quá.”

“Đấy là nơi con sẽ đi học từ giờ trở đi đấy.”

“Thế còn bà ngoại thì sao?”

“Bà ngoại ở nhà đợi con tan học mà.”

Con bé nghĩ ngợi giây lát.

“Vậy ngày nào con cũng phải về nhà. Không thì bà ngoại sẽ nhớ con chết mất.”

Tôi bật cười.

“Được. Ngày nào cũng về nhà.”

Đưa bé Nếp xong tôi đi làm.

Trên đường đi nhận được một tin nhắn WeChat.

Là một số đã lâu không liên lạc.

Trần Dật Minh.

“Tô Niệm, anh báo cho em biết chuyện này. Dạo này anh chuyển công việc mới, lương lậu cũng đỡ hơn chút. Tiền chu cấp cho bé Nếp anh sẽ tăng lên 3 ngàn.”

Tôi nhìn chằm chằm màn hình mất vài giây.

Đáp lại đúng một chữ.

“Được.”

Anh ta bặt vô âm tín khá lâu.

Khoảng chừng nửa tiếng sau lại gửi thêm một tin nhắn.

“Bé Nếp hôm nay đi mẫu giáo rồi à?”

“Ừ.”

“Trường nào thế?”

“Trường đúng tuyến khu đô thị Ánh Dương. Trường điểm thành phố.”

Sự im lặng bao trùm lấy đoạn đối thoại.

Cuối cùng anh ta chốt hạ một câu.

“Con bé trông giống em lắm.”

Tôi không thèm rep lại.

Nhưng tôi biết anh ta nói đúng.

Đôi mắt của bé Nếp giống tôi, lúc cười lên cũng y đúc.

Nhưng tính nết con bé lại rập khuôn mẹ tôi.

Điềm tĩnh, lì lợm, không sợ trời không sợ đất.

Đứa bé ba tuổi đi học mẫu giáo ngày đầu tiên không hề khóc nhè.

Cô giáo kể lại rằng con bé cực kỳ bình thản tự kiếm chỗ ngồi, cất cặp vào ngăn bàn cẩn thận, rồi chủ động quay sang bạn bên cạnh bắt chuyện.

“Xin chào, tớ tên Tô Nhu, bọn mình làm bạn được không?”

Cô giáo bảo chưa bao giờ gặp đứa trẻ nào bạo dạn đến thế.

0%