Trần Miễn nhìn thấy tôi như nhìn thấy cứu tinh.
Anh ta lao tới trước mặt tôi, hai mắt đỏ hoe.
“Cô Thẩm, cuối cùng cô cũng tới rồi!”
“Tổng giám đốc Hoắc… anh ấy sắp không xong rồi, anh ấy chỉ muốn gặp cô một lần!”
“Xin cô, qua nhìn anh ấy một cái đi, nói với anh ấy một câu thôi. Nếu không anh ấy thật sự sẽ chết mất!”
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh như băng.
“Anh ta sống hay chết là chuyện của anh ta.”
“Không liên quan đến tôi.”
Trần Miễn sững sờ, không dám tin nhìn tôi.
“Cô Thẩm, sao cô có thể nhẫn tâm như vậy?”
“Tổng giám đốc Hoắc đã làm nhiều chuyện vì cô như thế, anh ấy đã biết sai rồi!”
“Anh ấy đưa Nguyễn Thư Dư đi rồi, vì cô mà ngay cả công ty cũng không cần nữa, cô còn muốn thế nào?”
Tôi bật cười.
“Tôi còn muốn thế nào?”
“Thứ tôi muốn, anh ta đã sớm không trả nổi rồi.”
Tôi muốn tám năm thanh xuân của mình. Tôi muốn đứa con chưa kịp chào đời ấy.
Anh trả nổi sao?
Tôi lười nói thêm, xoay người muốn rời khỏi nơi khiến người ta ngột ngạt này.
Không biết Hoắc Thừa Dữ lấy sức lực từ đâu, vậy mà đẩy y tá đang băng bó cho anh ra.
Anh giãy giụa bò dậy từ dưới đất, lảo đảo nhào về phía tôi.
“Niệm Hi!”
Anh ôm chặt lấy tôi. Máu lập tức thấm ướt áo tôi.
“Đừng đi… xin em, đừng bỏ anh…”
“Anh sai rồi, anh thật sự biết sai rồi.”
“Sau này anh sẽ nghe em hết, em bảo anh làm gì anh cũng làm.”
“Chỉ cần em đừng rời xa anh…”
Tôi mặc anh ôm, không giãy giụa, cũng không quay đầu.
“Hoắc Thừa Dữ, quá muộn rồi.”
Cơ thể anh cứng lại, ôm càng chặt hơn.
“Không muộn, không muộn! Chỉ cần em chịu tha thứ cho anh, lúc nào cũng không muộn!”
“Niệm Hi, em nhìn đi, em nhìn những gì anh làm vì em…”
Anh kéo tay tôi, muốn tôi chạm vào vết thương dữ tợn trên cổ tay anh.
Tôi rút tay mình ra.
Sau đó, đưa tay đến trước mặt anh.
Trên ngón áp út của tôi đeo một chiếc nhẫn.
Một chiếc nhẫn bạch kim trơn thiết kế rất đặc biệt.
Trên đó, những viên kim cương nhỏ được đính thành một đóa cúc họa mi nhỏ bé, mãi không tàn.
Ý nghĩa của hoa cúc họa mi là tình yêu được giấu sâu tận đáy lòng.
Ánh mắt Hoắc Thừa Dữ dán chặt vào chiếc nhẫn.
Tất cả ánh sáng trong mắt anh lập tức tắt ngúm.
“Rầm” một tiếng, anh nặng nề ngã xuống đất.
Tôi biết, anh chưa từng thật sự hiểu tôi.
Người anh yêu không phải tôi, mà chỉ là cái bóng từng răm rắp nghe lời anh, để anh muốn gì được nấy.
Còn cái bóng ấy, từ lâu đã cùng chút thương hại cuối cùng đến nực cười của tôi biến mất rồi.
Tiếng còi xe cứu thương chói tai vang lên, nhưng tôi như không nghe thấy.
Tôi ngẩng đầu, nhìn về phía cách đó không xa.
Lâm Trạch đứng ở đó, yên lặng đợi tôi.
Ánh nắng rơi xuống người anh, ấm áp và rực rỡ.
Tôi bước đi, kiên định tiến về phía anh.
Hai năm sau.
Tại lễ trao giải cuộc thi thiết kế hoa quốc tế Nam Thành.
Ánh đèn sân khấu chiếu lên người tôi. Trước mắt là những ống kính máy ảnh nhấp nháy không ngừng và tiếng vỗ tay vang như sấm.
Tôi mặc một chiếc váy dài màu trắng, trong tay ôm chiếc cúp vàng.
Giọng người dẫn chương trình đầy phấn khích vang lên qua micro.
“Chúng ta hãy một lần nữa chúc mừng chủ nhân giải Vàng của cuộc thi năm nay, cô Thẩm Niệm Hi!”
“Tác phẩm Tái Sinh của cô ấy, bằng ý tưởng độc đáo và ý nghĩa sâu sắc, đã chinh phục toàn bộ ban giám khảo!”
Tôi cúi người thật sâu trước khán đài.
Hai năm qua, tiệm hoa của tôi đã từ một thị trấn nhỏ quê nhà mở rộng đến Nam Thành.
Từ một cửa tiệm nhỏ không ai biết, nó trở thành một studio thiết kế có chút danh tiếng trong ngành.
Tôi không còn là dây tơ hồng phải bám vào người khác để sống.
Tôi dựa vào chính đôi tay mình, trong lĩnh vực thuộc về tôi, sống thành ánh sáng của chính mình.
Buổi lễ kết thúc, tôi vừa bước xuống sân khấu đã được một vòng tay ấm áp ôm lấy.
“Chúc mừng em, nhà vô địch của anh.”