Tôi bán mạng cho công ty này suốt bảy năm.
Bảy năm, từ một nhân viên mới chân ướt chân ráo, tôi leo lên vị trí quán quân doanh số, một mình gánh hơn một nửa thành tích của cả công ty.
Số tiền tôi kiếm về cho công ty đủ để sếp đổi ba chiếc xe sang.
Còn lương của tôi, suốt bảy năm, chỉ tăng từ bốn nghìn lên sáu nghìn.
Sếp tôi, Trần Quốc Lương, lúc nào cũng thích vỗ vai tôi rồi vẽ ra một cái bánh thật lớn.
“Hiểu Vũ, em không phải nhân viên. Em là người nhà. Công ty sẽ không bạc đãi em đâu.”
“Đợi công ty niêm yết rồi, cổ phần chắc chắn không thiếu phần em!”
Tôi đã tin.
Tôi từ chối hết lời mời của các headhunter, hết lần này đến lần khác thức trắng đêm làm phương án, vắt kiệt sức đến mức cơ thể sinh ra đủ thứ bệnh.
Cho đến hôm nay, ông ta gọi tất cả chúng tôi vào phòng họp.
Ông ta chỉ vào chiếc túi vải đen đặt trên bàn, thứ sẽ quyết định số phận của chúng tôi, rồi cười hiền như không có chuyện gì.
“Để công bằng, chúng ta sẽ bốc thăm sa thải.”
Khoảnh khắc ấy, tôi nghe thấy trong lòng mình có thứ gì đó vỡ nát.
Tôi nhìn gương mặt giả nhân giả nghĩa của ông ta, tức đến bật cười.
Cuộc họp sáng thứ Hai biến thành một phiên xét xử.
Sếp Trần Quốc Lương ngồi ở ghế chủ tọa trong phòng họp, mười ngón tay đan vào nhau, giọng nặng nề như một vị phụ huynh đang gánh vác cả thiên hạ.
“Năm nay thị trường khó khăn, áp lực vận hành của công ty rất lớn.”
“Để công ty có thể tiếp tục tồn tại, chúng ta buộc phải đưa ra một quyết định rất khó khăn.”
“Phòng kinh doanh, cắt giảm bốn người.”
Phòng họp im phăng phắc. Ngay cả tiếng thở cũng như đang run lên.
Tôi ngồi trong góc, mặt không cảm xúc nhìn ông ta.
Ngay tuần trước thôi, vì một dự án mới, tôi đã túc trực ở quán cà phê dưới tòa nhà của khách hàng suốt ba ngày.
Cuối cùng, tôi ký được một đơn hàng lớn đủ nuôi cả đội trong nửa năm.
Khi đó Trần Quốc Lương đã nói gì trong điện thoại?
“Hiểu Vũ à, anh biết em làm được mà. Em chính là cây trụ chống trời của công ty chúng ta.”
“Tiền thưởng tháng này, anh sẽ bảo tài vụ thưởng cho em một khoản thật đậm!”
Kết quả thì sao?
Tiền thưởng còn chưa thấy đâu, dao sa thải đã kề lên cổ.
Trần Quốc Lương tiếp tục màn diễn cấp ảnh đế của mình, trên mặt là vẻ đau lòng vừa đủ.
“Anh biết, sa thải bất kỳ ai cũng giống như cắt thịt của anh vậy.”
“Vì thế, để công bằng với tất cả mọi người, công ty quyết định dùng cách nguyên thủy nhất, cũng công bằng nhất để quyết định.”
Ông ta liếc mắt ra hiệu cho chị Phương, giám đốc HR.
Chị Phương mặt không biểu cảm lấy ra một chiếc túi vải màu đen, đặt vào giữa bàn.
Chị ấy quét mắt nhìn chúng tôi một vòng, giọng đều đều như một cái máy không cảm xúc.
“Trong này có mười hai tờ giấy vo tròn.”
“Tám tờ ở lại, bốn tờ ra đi. Mọi người lần lượt lên bốc.”
Lão Vương ngồi đối diện tôi là người thật thà, đã làm ở công ty này mười năm.
Ông ấy run giọng hỏi:
“Sếp, thành tích tháng trước của tôi đứng thứ ba cả nhóm. Như vậy cũng nằm trong phạm vi công bằng sao?”
Mặt Trần Quốc Lương sa sầm xuống.
“Lão Vương, công ty là của tất cả mọi người. Bây giờ công ty gặp khó khăn, ai cũng nên có ý thức cùng chia sẻ rủi ro.”
“Chẳng lẽ muốn tôi, với tư cách là sếp, tự tay chọn ai đi ai ở, để sau lưng các anh chị chửi tôi à?”
Mấy lời này đúng là đổi trắng thay đen, vừa ăn cướp vừa la làng.
Ông ta gói ghém sự máu lạnh vô tình của mình thành bộ dạng suy nghĩ cho mọi người.
Tôi nhìn chiếc túi vải đen kia như đang nhìn một trò cười khổng lồ.
Bảy năm qua, tôi từ bỏ cơ hội nhảy việc với mức lương cao, từ bỏ nghỉ ngơi và sức khỏe.
Đổi lại là gì?
Là phải đứng chung với đám người chỉ biết sống qua ngày, giao số phận cho một cái túi rách?
Bàn tay tôi đặt dưới bàn siết chặt thành nắm đấm, móng tay gần như cắm vào da thịt.