Chương 5

814 từ

Bước 1: Tôi bảo tôi chuẩn bị nghỉ việc kinh doanh.

“Tính mở tiệm hoa, đợt trước có đi học cắm hoa mà.”

Mắt cô ta sáng rực: “Thật hả? Mở ở đâu?”

“Ngay con phố dưới công ty tôi luôn, có cái mặt bằng đang sang nhượng.”

“Phí sang nhượng bao nhiêu?”

“Chủ nhà bảo 150 nghìn tệ.”

Cô ta gật gù, không nói gì.

Nhưng tối hôm đó, cô ta đăng status: “Có ai quen mặt bằng kinh doanh nào ngon không? Mình đang muốn mở tiệm, tài chính tầm 200 nghìn tệ đổ lại.”

Tôi suýt thì phì cười.

Tôi bảo 15 vạn, cô ta budget 20 vạn.

Công thức toán học cũng chưa chuẩn đến thế.

Bước 2: Tôi bảo Giang Thần định tặng tôi một chiếc xe làm quà sinh nhật.

“Anh ấy bảo ngân sách 300 nghìn tệ (tầm 1 tỷ VNĐ), bảo tôi tự đi chọn.”

Tô Miên lập tức hiến kế tại chỗ.

“300 ngàn thì BMW series 3 ổn đấy, hoặc Mercedes C cũng được.”

“Bà thấy sao?”

“Tôi thấy Mer C đẹp! Màu trắng, hợp với bà cực.”

Ba ngày sau, cô ta khoe ảnh vô lăng trên mạng xã hội.

Mercedes E.

Hơn 400 nghìn tệ.

Phần bình luận có người hỏi: “Đổi xe hả?”

Cô ta rep: “Ừa, xe cũ đi chán rồi.”

Tôi lướt xem lại – xe hiện tại của cô ta là Honda Accord mua trả góp năm ngoái.

Đi một năm đã đổi Mer E?

Tiền ở đâu ra?

Vấn đề này làm tôi đau đầu mất hai ngày.

Lương của Tô Miên tôi nắm rõ, tầm 12.000 tệ/tháng (khoảng 40 triệu VNĐ).

Nhà không có điều kiện, bố mẹ làm công nhân bình thường ở huyện.

Ba năm qua cô ta bám đuôi tôi tiêu xài, mua túi, mua xe, mua nhà——

Khoan đã.

Mua nhà.

Cô ta mua đứt căn 1602.

Giá trung bình khu đó là 23.000 tệ/m2, căn 1602 là 89m2 (căn 2 phòng ngủ).

Trả thẳng tức là phải hơn 2 triệu tệ (hơn 7 tỷ VNĐ).

Cô ta moi đâu ra hơn 2 triệu tệ?

Càng nghĩ càng thấy sai sai.

Tối đó tôi nói thắc mắc này với Giang Thần.

Anh im lặng một lát rồi nói: “Hay em kiểm tra xem cô ta có nguồn thu nào khác không?”

“Kiểm tra thế nào?”

“Chẳng phải cô ta hay khoe đồ trên mạng sao? Em xem thử có quy luật thời gian nào không.”

Tôi lật lại trang cá nhân của cô ta.

Lần này không thèm đọc nội dung, chỉ xem mốc thời gian.

Tầm mùng 15 hàng tháng, cô ta sẽ đăng một loạt ảnh “phông bạt” – túi mới, quần áo mới, đi ăn nhà hàng sang.

Trông giống kiểu có lương nên đi ăn mừng.

Nhưng đến cuối tháng, cô ta lại đăng thêm một đợt nữa, mà giá trị toàn món khủng.

Tiền đợt cuối tháng ở đâu ra?

Tôi chợt nhớ đến một người.

Triệu Hằng.

Bạn trai cũ của Tô Miên, chia tay gần một năm rồi.

Nhưng tôi nhớ tháng trước đi trung tâm thương mại, Tô Miên nghe một cuộc gọi, lánh đi mấy phút.

Lúc quay lại tôi hỏi ai gọi đấy.

Cô ta bảo: “Shipper.”

Nhưng biểu cảm lúc nghe điện thoại của cô ta không hề giống đang nói chuyện với shipper.

Tôi đã làm một việc có vẻ hơi thiếu đạo đức.

Tôi hẹn Triệu Hằng ra ngoài.

Lý do là: “Sắp sinh nhật Tô Miên rồi, tôi muốn chuẩn bị bất ngờ cho cô ấy, anh tư vấn giúp tôi chút được không?”

Triệu Hằng do dự một lúc, nhưng vẫn đến.

Trong quán cà phê, trông anh ta rất tiều tụy.

“Hai người chia tay rồi mà nhỉ?” Tôi dò hỏi, “Gần đây cô ấy còn liên lạc với anh không?”

Triệu Hằng cười khổ.

“Lâm Dao, tôi nói thật với cô nhé.”

“Anh nói đi.”

“Chúng tôi chưa chia tay.”

Tôi sững sờ.

“Thế là sao?”

“Cô ấy ra ngoài bảo là chia tay rồi, nhưng tháng nào cũng đòi tiền tôi. Gọi là ‘phí chia tay’, trả góp hàng tháng.”

“Trả góp phí chia tay á?”

“Mỗi tháng 20 nghìn tệ (khoảng 70 triệu VNĐ).” Giọng anh ta trầm xuống, “Tôi trả được 11 tháng rồi.”

Đầu tôi ong lên một tiếng.

Mỗi tháng 2 vạn, 11 tháng là 22 vạn (hơn 750 triệu VNĐ).

Cộng thêm tiền lương và tiền tiết kiệm của cô ta…

Thảo nào cô ta dám mua đứt căn nhà.

“Cô ta lấy cớ gì để tống tiền anh?”

Triệu Hằng im lặng.

“Triệu Hằng.”

Anh ta ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt chứa đựng một thứ cảm xúc khó tả.

“Cô ấy nói nếu tôi không đưa tiền, cô ấy sẽ kể chuyện của tôi cho cô nghe.”

0%