Trong mắt tràn đầy sự điên cuồng và phẫn nộ vì bị lừa dối.
Hồng Tố Mai ngồi phịch trên chiếc ghế giám đốc bằng da thật, như thể chỉ trong chớp mắt đã già đi hai mươi tuổi.
Bà ta nhìn cô con gái đang phát điên, ánh mắt trống rỗng, không nói một lời.
“Bà nói đi chứ!”
Hồng Nhược Tuyết lao đến trước mặt bà ta, hai tay túm lấy vai bà ta, ra sức lay mạnh:
“Điểm của tôi! Những giải thưởng đó của tôi! Có phải đều là ăn cắp mà ra không?”
“Có phải tất cả đều là của Lâm Thư kia không? Bà nói đi!”
“Chát!”
Lại là một tiếng giòn vang.
Lần này, là Hồng Nhược Tuyết tát Hồng Tố Mai.
Dù lực không mạnh, nhưng mức độ sỉ nhục lại cực lớn.
Hồng Tố Mai bị đánh đến lệch mặt, khó tin nhìn con gái mình.
Đứa con gái mà bà ta từ nhỏ đã nâng như nâng trứng, dùng mọi thủ đoạn để trải đường, coi như báu vật, vậy mà lại đánh bà ta.
Cái tát này dường như đã hoàn toàn đánh đứt sợi dây thần kinh cuối cùng đang căng chặt trong bà ta.
Bà ta bật cười.
Cười đến thần kinh, cười đến nước mắt cũng chảy ra.
“Đúng, những gì mày nói đều đúng.”
Giọng bà ta không lớn, nhưng lạnh như băng tẩm độc, từng chữ đâm vào tim Hồng Nhược Tuyết.
“Điểm của mày là mua, giải thưởng của mày là cướp.”
“Cái bài luận chó má chẳng ra gì kia là tao tìm ba tiến sĩ viết thay cho mày!”
“Đến cả sự ra đời của mày cũng là kết quả tao tính toán kỹ càng để củng cố địa vị trong nhà chồng!”
Cơ thể Hồng Nhược Tuyết lảo đảo, như bị sét đánh trúng, đứng ngây tại chỗ.
Hồng Tố Mai đứng dậy, từng bước ép sát cô ta.
Trong mắt bà ta là sự điên cuồng và oán độc của người đã cùng đường nên bất chấp tất cả.
“Mày tưởng mày là ai? Mày tưởng trời sinh mày đã là công chúa à?”
“Không có tao, mày chẳng là cái thá gì cả! Mày chỉ là một đứa ngu!”
“Một thứ phế vật đến mình thi được bao nhiêu điểm cũng không biết!”
“Tao đã trải đường sẵn cho mày, tao đã đặt tất cả những gì mày muốn trước mặt mày.”
“Mày chỉ cần yên tâm làm đại tiểu thư của mày là được!”
“Nhưng còn mày thì sao? Cái đồ vô dụng này!”
“Thời khắc quan trọng, chỉ một câu đã bán đứng tao! Mày có tư cách gì mà chất vấn tao?!”
“Tao nói cho mày biết, Hồng Nhược Tuyết, chúng ta là châu chấu cùng buộc trên một sợi dây!”
“Tao xong đời, mày cũng đừng hòng sống yên! Cuộc đời ăn cắp của mày đến hồi kết rồi!”
Trong thư phòng, tiếng gào thét của Hồng Tố Mai và tiếng khóc của Hồng Nhược Tuyết hòa vào nhau thành một khúc bi ca mạt lộ.
Trước màn hình máy tính của tôi, số người trong phòng livestream sau một khoảng giảm ngắn ngủi lại bắt đầu tăng vọt điên cuồng.
【Mẹ con nhà họ Hồng nội chiến】
【Bê bối động trời】
【Thiên kim phế vật】
Từng chủ đề nóng mới ra lò như virus lao lên đầu bảng tìm kiếm của các nền tảng mạng xã hội.
Tôi nâng tách trà trên bàn đã nguội từ lâu lên, uống một ngụm.
Hồng Tố Mai, chẳng phải bà từng nói trên đời này không có thứ gì bà không trả nổi sao?
Món quà lớn mang tên thân bại danh liệt, khuynh gia bại sản này, bây giờ bà đã nhận được rồi.
Cơn bão cuốn qua cả thành phố.
Sáng hôm sau, mặt trời vẫn mọc như thường lệ.
Nhưng bầu trời của nhà họ Hồng đã sụp đổ.
Tất cả trang nhất của tin tức tài chính đều bị Tập đoàn Hồng thị chiếm trọn.
Mở cửa chưa đầy mười phút, giá cổ phiếu đã trực tiếp giảm sàn.
Lượng lệnh bán khổng lồ khóa chặt ở mức sàn, giống như một bia mộ không thể lay chuyển.
Vô số nhà đầu tư kêu trời than đất.
Trên mạng xã hội, đoạn video đối chất trong thư phòng bị tôi “vô tình” để lộ tối qua đã sinh ra hàng trăm phiên bản.
Video được ghép với đủ loại nhạc nền bi thương hoặc hài hước, lan truyền điên cuồng trên mạng.
Câu “mày chỉ là một thứ phế vật” của Hồng Tố Mai và câu “đều là mẹ cho tôi” của Hồng Nhược Tuyết bị cư dân mạng chế thành meme, trở thành trào lưu hot nhất năm.