Tôi không liều.
Tôi chỉ là một đứa con gái muốn đòi lại công bằng cho mẹ mình.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rải xuống mặt đất những vệt sáng loang lổ.
Cách đó không xa chính là tòa nhà khoa Vật lý.
Mẹ tôi dừng bước, chỉ vào tòa nhà kia, nói với tôi:
“Tố Mai, con nhìn kìa, đó chính là nơi sau này chúng ta sẽ cùng phấn đấu.”
Bà gọi nhầm tên tôi.
Hoặc nói đúng hơn, bà không gọi nhầm.
Trong lòng bà, có lẽ tôi chính là phần tiếp nối sinh mệnh của bà.
Là chính bà của hai mươi năm trước, khi còn tràn đầy ý chí và nhiệt huyết.
Tôi nhìn nụ cười rực rỡ nhưng ngượng ngùng chưa từng có trên gương mặt bà.
Giống hệt cô gái trong bức ảnh báo đã ố vàng kia.
Tôi gật đầu thật mạnh.
“Vâng.”
Ánh nắng rơi trên gương mặt bà.
Rất ấm.