Dứt lời, nàng cúi người hành lễ với hầu gia.
Tần Nguyệt là con gái duy nhất của hầu phủ, xưa nay rất được yêu thương.
Nàng lại luôn có tiếng hiền thục bên ngoài, là bộ mặt của hầu phủ.
Hầu gia nhìn hầu phu nhân, lại nhìn Tần Tranh, dường như đang hỏi ý người nhà.
Dù sao ông chỉ cần liếc mắt cũng nhìn ra Tề Nguyên Tu ghét ta. Mà hành động này của Tần Nguyệt không chỉ là bảo vệ ta, mà còn đối đầu với Tề Nguyên Tu.
Muốn báo ân cứu mạng, có rất nhiều cách khác. Vĩnh Ninh hầu phủ không cần vì một người thân phận thấp kém như ta mà đắc tội thái tử.
Hầu phu nhân còn do dự, Tần Tranh đã nói:
“Tiểu muội thích hoa, khó lắm mới gặp được Thẩm cô nương có cùng chí hướng. Có thêm một muội muội, ta đương nhiên bằng lòng.”
Tần Tranh dịu dàng mỉm cười với ta.
Chàng và Tần Nguyệt giống nhau, trong mắt không có nghi ngờ, cũng không có xa cách.
Hầu gia trầm ngâm một lát rồi nói:
“Được!”
Không khí trong tiệc lập tức thay đổi. Mọi người đều chúc mừng hầu gia và phu nhân, mừng họ có thêm nghĩa nữ.
Ta cũng vội dập đầu cảm tạ họ.
Tóm lại, ngoài Tề Nguyên Tu, tất cả mọi người đều vui vẻ.
Ngay cả hầu phu nhân ban đầu còn lạnh nhạt với ta, cũng bằng lòng thuận theo ý con cái, thật lòng tiếp nhận ta.
Có lẽ Vĩnh Ninh hầu cân nhắc lợi hại, cảm thấy tuy Tề Nguyên Tu ghét ta, nhưng cũng không đến mức nhỏ nhen như vậy.
Dù sao chàng là thái tử đương triều, cứ mãi gây khó dễ với một tiểu cô nương như ta thì quá mất phong độ.
Nhưng chàng lại chính là người không có phong độ như vậy.
Có thù tất báo.
Dù chỉ là một con mèo con chó sủa chàng vài tiếng, chàng cũng nhất định sẽ tìm cớ giết nó.
Trên đời này, ngoại lệ duy nhất đối với chàng là Tần Nguyệt.
Ta vốn tưởng chàng và Tần Nguyệt yêu nhau, chàng vì không chịu nổi người thương qua đời nên tính tình mới thay đổi lớn.
Nhưng sống lại một đời, ta phát hiện không phải như chàng nói.
Tần Nguyệt vẫn luôn cố ý giữ khoảng cách với chàng, dường như giữa họ cũng chẳng có tình cảm gì.
Trời đã tối, tiệc thưởng hoa ở hầu phủ kết thúc, khách khứa cũng lần lượt rời đi.
Phu nhân hỏi ta nhà ở đâu, còn người thân nào không.
Biết ta là cô nữ, bà đau lòng vỗ nhẹ tay ta.
“Thật đáng thương. Nếu hiện giờ con đã là nghĩa nữ của hầu phủ, vậy cứ ở lại đi. Nguyệt nhi nhất định sẽ vui.”
Ta được sắp xếp ở viện cạnh Tần Nguyệt. Khi đi ngang qua, ta nghe thấy tiếng tranh cãi trong viện nàng.
Là giọng của Tề Nguyên Tu.
Chàng cố nén tức giận:
“A Nguyệt, nàng nhất định phải đối đầu với ta sao? Nữ nhân kia, vừa nhìn ta đã thấy có vấn đề. Sao nàng lại không nghe ta!”
Giọng Tần Nguyệt cũng có chút nóng nảy:
“Vậy điện hạ nói xem, nàng ấy có vấn đề ở đâu? Tuy ta rơi xuống nước, nhưng ý thức vẫn tỉnh táo. Không ai dụ ta đến bờ hồ, cũng không ai đẩy ta. Là chính ta muốn lấy hai gáo nước trong hồ, không cẩn thận mới ngã xuống. Không ai hại ta, trái lại nàng ấy đã cứu ta.”
Tề Nguyên Tu cứng họng:
“Ta… ta cũng không nói rõ được nàng ta có vấn đề ở đâu. Nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên, ta đã thấy rất quen mắt. Có lẽ nàng ta không nhắm vào nàng, mà là nhắm vào ta. Dù sao ta là thái tử, người muốn hại ta nhiều không kể xiết.”
Hừ!
Ta không nhịn được cười lạnh. Chàng xem kịch nhiều quá rồi sao?
Tề Nguyên Tu tiếp tục:
“Ai cũng biết quan hệ giữa nàng và ta. Bọn họ không thể tiếp cận ta, chỉ có thể ra tay từ nàng.”
Tần Nguyệt im lặng một lát, giọng còn lạnh nhạt hơn lúc nãy:
“Xin điện hạ cẩn ngôn. Giữa thần nữ và điện hạ chỉ có quân thần, không có quan hệ nào khác.”
Trong viện yên tĩnh trong chốc lát.
Giọng Tề Nguyên Tu bỗng trầm xuống:
“A Nguyệt, rõ ràng nàng biết tâm ý của ta!”
“Á, điện hạ buông tay!”
Cùng lúc đó, vang lên tiếng kinh hô của Tần Nguyệt.
Ta biết Tề Nguyên Tu đã không nhịn nổi nữa. Kiếp trước, mỗi khi có cảm xúc như vậy, chàng sẽ trút giận lên ta, động một chút là đánh mắng.